Tháng Năm, có ngày của mẹ

0 Comments

Trạm Đọc (tramdoc.vn) đã đặt ra một câu hỏi rất hay: Bạn có bao giờ thắc mắc, tại sao Ngày của Mẹ được viết ở dạng số ít mà không phải dạng số nhiều như Teachers’ Day? Vì đó không phải là ngày kỷ niệm chung cho tất cả các bà mẹ trên thế giới này, mà chỉ dành riêng một người mẹ của-riêng-mỗi-người mà thôi.

Mẹ là đề tài cho rất nhiều tác phẩm thơ ca, hội họa, điện ảnh… Có thể hơi muộn khi giới thiệu một cuốn sách vô cùng ấm áp: Hãy chăm sóc mẹ. Nhưng nếu bạn chưa đọc, thì hãy đọc ngay đi nhé!

Thư tòa soạn số cuối tháng Năm này, xin được giới thiệu cảm nhận về cuốn sách, về tình mẫu tử thiêng liêng nhất đời của một độc giả có nickname là phianhaz.

Mẹ bị lạc, ở ga tàu điện ngầm Seoul. Bạn cùng gia đình viết thông báo tờ rơi, rồi đi tìm mẹ. Bạn lần theo ký ức, cùng nỗi dằn vặt, của cô con gái thứ hai, nhà văn, về người mẹ. Hình ảnh và cuộc đời bà mẹ dần hiện ra, như bóc từng lớp hành. Bạn đi theo chân tìm mẹ của người anh trai cả, khi bước truyện cũng là bước chân mẹ lần mò trên các con phố Seoul cũng là lần về quá khứ, đến từng nơi anh đã làm công việc đầu tiên, đến ngôi nhà đầu tiên anh mua có bụi hoa hồng mẹ trồng, những địa chỉ gắn liền trong trí óc nay đã mờ mịt của bà mẹ. Bạn bực bội vì đến tận lúc này con cái vẫn không suy ra mẹ mình đã mất trí chỉ còn vin vào ký ức mà lần hồi qua ngày. Bạn men theo người chồng của mẹ về quê thăm căn nhà xưa để rồi bị nỗi căm ghét xộc chiếm khi vỡ lẽ người chồng kia là kẻ vô tâm chỉ chực bỏ nhà đi chơi mà không biết người vợ người bạn đời người mẹ của các con mình đang dần bị bệnh chiếm hữu. Bạn quay lại Seoul và quan sát từ xa đời sống của đứa con gái út khi chính nó bấn loạn với vai trò làm mẹ và trông cậy vào các anh chị đi tìm mẹ.

 

vtm609_200517_teenlife_thu-toa-soan

 

Người mẹ trong “Hãy chăm sóc mẹ” cho đến phút cuối, là một bí ẩn. Bà mất tất cả: bản thân, trí óc, tên, bản thể. Bạn nhận ra người mẹ đã mất tên, mất căn cước, mất cuộc đời, khi con cái chỉ coi bà là mẹ, chồng chỉ coi là vợ, mà hoàn toàn không có một khái niệm gì về cuộc đời bên ngoài căn nhà của bà. Bạn đau đáu tại sao mẹ ốm mà cả gia đình không ai hay biết: có phải thuần túy vì bà mẹ đã giấu bệnh mình bị Alzheimer, hay bệnh tình cùng với sự thờ ơ của con cái đã dẫn đến một cái kết bi kịch?

“Hãy chăm sóc mẹ” viết về một đề tài tưởng không thể cũ kỹ hơn, tình mẹ, nhưng không hề rơi vào cạm bẫy của một thứ văn chương sến sáo. Bạn sẽ thấy, “Hãy chăm sóc mẹ” không chỉ là, một cách bi lụy, bài tụng ca sự hy sinh vô điều kiện của người mẹ, của phụ nữ. Cuốn sách còn là hồi chuông cảnh tỉnh về gia đình, khi nó phanh phui sự thật phũ phàng và tàn nhẫn trong mối quan hệ mẹ cha và con cái, con cái và cha mẹ. Cuốn sách còn đi xa hơn, khi kích bạn chất vấn cả sự hy sinh: Nó không chỉ thúc giục bạn hãy chăm sóc lấy mẹ, nó cung cấp một lời đáp bi đát khi lời cuối cùng đứa con gái dành cho mẹ bị mất trí bị lạc trong thành phố gần một năm trời không tìm thấy, là phó thác bà vào bàn tay Chúa. Bạn sẽ hiểu ra: chính mình cũng sẽ không thoát ra khỏi vòng luẩn quẩn của mối quan hệ ấy: nếu bạn là mẹ, bạn sẽ hy sinh, nếu bạn là con, bạn sẽ dần bỏ rơi mẹ. Và bạn cầu nguyện, bất lực, yếu ớt, không lối thoát: Xin Người, hãy chăm sóc mẹ.

Thúy Hiền (VTM)

Show Buttons
Share On Facebook
Share On Twitter
Share On Google Plus
Share On Pinterest
Contact us
Hide Buttons