Tôi chăm chú nhìn cô nàng dáng dong dỏng cao dịu dàng trong chiếc áo len mỏng màu lá cây, chân váy chữ A và giày loafer cổ điển đang đứng trước chiếc cổng gỗ. Cô ấy không chỉ sở hữu đôi chân dài cuốn hút mà còn có nụ cười quá quyến rũ. Một chàng trai từ trong nhà bước ra, cầm theo một đóa hồng đỏ thắm. Họ hôn nhau và quả cầu thủy tinh Terrarium trong tay tôi rơi tuột xuống đất, vỡ tan ngay trong khoảnh khắc ấy…

Thanh xuân bên anh

Ngày ngọt ngào, Tháng nhung nhớ…

Vũ, cậu bạn thân của tôi hỏi: “Hạ có thể yêu chậm lại một chút không?”. Vậy là tôi giận cậu ấy, không thèm nói chuyện cả tuần dù tôi thừa hiểu rằng Vũ nói thế chỉ vì lo lắng cho tôi. Lần đầu tiên tôi giận Vũ lâu đến thế vì một chàng trai mới quen. Thế mới biết tôi đã yêu thật rồi. Tôi không thể ngăn mình thôi nghĩ về anh. Cứ mỗi lần hình dung anh bối rối “tỉnh tò” với tôi ngày hôm ấy: “Hạ ơi! Từ giờ cho anh là Baymax chăm sóc em nha!” – Tôi lại tủm tỉm cười một mình. Chúng tôi cùng là fan ruột của Big Hero nên am tường từng nhân vật trong truyện! Thỉnh thoảng muốn kêu lên: “Sao anh có thể đáng iu đến thế!”.

Ngày êm đềm, Tháng ân cần…

Tôi yêu ngày Chủ nhật nhất tuần vì ngày ấy chúng tôi được ở suốt buổi bên nhau. Chúng tôi tỉ mẩn ngồi cắt móng tay cho nhau, cắt cho thật sát vì cả hai đứa đều học đàn. Thỉnh thoảng, anh cao hứng cầm cọ vẽ lên họa tiết đầy sáng tạo trên những móng tay ngắn ngủn của tôi. Anh nói muốn nhìn thấy những ngón tay của tôi thật đẹp lướt trên phím đàn.

 

vtm601-602_050117_truyenngan-ok

 

Vậy là mùa Giáng sinh, ngón tay tôi có những bông hoa tuyết lấp lánh nhảy múa khi chúng lướt trên phím ngà, dạo bản thánh ca Silent Night. Đến mùa xuân, những đầu ngón tay của tôi tựa như những bông hoa khoe sắc thắm, khi chiếc piano ngân nga giai điệu Sping Time. Mười chiếc lá phong vàng mộng mơ lấp lánh trên tay tôi trong âm thanh say đắm của Autum in my heart . Và đến mùa hè, trên nền nhạc Summer… anh đã vẽ lên móng tay tôi những cây dừa tí hon ngộ nghĩnh, để chúng nhảy nhót cùng những nốt nhạc. Ngày tháng có anh thật ấm áp, tình yêu của anh cho tôi đôi cánh lướt trôi êm đềm trên những năm tháng thanh xuân rực rỡ. Bên anh, tâm hồn tôi tấu khúc hoan ca bay bổng trong bồng bềnh yêu thương.

Ngày mộng mơ, Tháng bồng bềnh…

Sinh nhật tuổi 17 của tôi thật ngọt ngào khi anh ngồi xuống bên phím đàn và cất tiếng hát vang: “Mừng ngày sinh nhật của em. Một ngày sinh nhật dễ thương. Mừng ngày đã cho em tiếng cười, mang đến anh tình yêu đầu”. Anh vừa đàn vừa hát mừng sinh nhật tôi đấy! Và sau màn pháo tay tung hô của mọi người, Quân – em trai anh – thầm thì với tôi: “Anh đã khổ luyện “vật vã” lắm với << Do Do Re Do Fa Mi / Do Do Re Do Sol Fa/ Do Do Do La Fa Mi Re / Si Si La Fa Sol Fa >>” chỉ để tỏa sáng trong tim tôi giây phút này thôi. Chưa hết, Quân còn “bật mí” thêm: “Anh Hai cứ kêu đánh hai tay khó, vậy mà ảnh bắt tay trái đệm cho bằng được để bài hát mừng sinh nhật tặng chị đấy”. Tôi lặng người ngất ngây hạnh phúc…

Ngày mơ màng, Tháng đắm say…

Tôi nhớ mãi nhớ hoài khuôn mặt hốt hoảng của anh khi bế thốc tôi lên, chạy vội vào nhà thuốc tây bên đường, gần ngay chỗ đụng xe. Anh sát trùng vết thương nơi đầu gối rồi nhẹ tay đặt gạc rồi băng lại. Đang lúc anh lo lắng hỏi: “Em đau lắm không?” thì tôi cười hì hì trêu anh: “May mà anh chàng đi ẩu kia tông nhằm tụi mình ngay trước nhà thuốc tây để anh có cơ hội trổ tài “bác sĩ” hen”. Thế là tôi bị anh cốc yêu lên đầu rồi trách: “Em lúc nào cũng cười được, anh thì lo quá!” – Lúc ấy tôi không trả lời nhưng lòng thầm nhủ: Biết chứ, chuyện này em sẽ nhớ hoài, thấy anh lo cho em mà tim em muốn tan thành nước luôn vậy đó!

Ngày thầm thì, Tháng thiết tha…

Tôi bệnh, sốt hoài. Và cứ nghỉ học hoài. Môn Lý, Hóa tôi vốn chỉ ở mức khá nay tuột xuống trung bình yếu. Hốt hoảng và chới với. Lập tức anh xuất hiện y như một “trí tuệ nhân tạo siêu việt”, kiên nhẫn giảng giải cho tôi từng phép toán. “Quái vật” Lý, Hóa đang làm tôi sợ hãi bỗng biến hình, trở thành “Big Hero”. Tôi đạt danh hiệu Học sinh giỏi với số phẩy tổng kết năm đáng ngưỡng mộ. Là nhờ anh hết, chàng trai thần tượng số 1 của tôi!

Giọt nước Terrarium

Sáng hôm ấy tôi tỉnh giấc với cảm giác có gì khác lạ. Nhìn ngón áp út trống trơn, tôi hốt hoảng tìm kiếm và thấy chiếc nhẫn đôi kỷ niệm “100 ngày yêu” nằm chỏng chơ trên sàn nhà. Tôi mang lại vào tay, bỗng thấy trong lòng thoáng chút bất an. Nhưng nhìn dòng chữ “Only You” khắc trên nhẫn, tôi lẩm nhẩm trấn an mình: “Mình dạo này lo học, lo công việc cho Mái Ấm nên sút cân quá trời! Nhẫn đeo mà cũng tuột khỏi tay, haiz! Phải ráng ăn nhiều thêm mới được”.

Cả tuần nay chúng tôi không gặp nhau, cũng chẳng điện thoại, tin nhắn gì! Tất cả chỉ vì tôi quyết không nhượng bộ. Sắp đến tết, tôi và Vũ tổ chức một chương trình đón xuân cho Mái Ấm trong khu phố. Chị quản lý nhờ tôi đến bày cho các em làm thiệp tết để cảm ơn các ân nhân đã giúp đỡ lớp học trong năm qua. Tôi và Vũ họp bàn lên ý tưởng rồi cùng đi mua nguyên vật liệu chuẩn bị cho giờ học kết hợp với các trò chơi vui nhộn cho chương trình xuân. Thay vì phụ giúp tôi chuẩn bị, anh còn cười nửa miệng: “Em cứ tạo cơ hội cho Vũ dính chặt lấy em”. Trời đất, tôi tròn xoe mắt nhìn anh: “Anh có bị hoang tưởng không? Sao anh suy nghĩ ích kỷ quá vậy!” – Thế là giận nhau.

Hết tuần lễ ấy, anh xuất hiện trước cửa nhà làm hòa, xung phong nhận phần chụp ảnh cho chương trình, tôi lại cười vui như tết bên anh. Vui chưa được bao lâu, hai ngày sau anh đã bực bội trách móc tôi ngay trước cửa nhà: “Sao em nhiệt tình quá vậy? Cả ngày cứ Mái Ấm hoài, nghe phát mệt!”.

Đến đây thì tôi thấy lòng nặng trĩu, lẳng lặng đóng cửa vào nhà khóc. Như một khúc phim quay chậm, trong đầu tôi hiện ra cảnh anh đang nói về kế hoạch đưa tôi dạo vườn hoa xuân Đà Lạt tết năm nay. Đột ngột, có điện thoại của chị quản lý mái ấm. Anh nói: “Đã tối rồi, đừng nghe máy!” – Nhưng tôi trả lời: “Chị ấy bận rộn công việc cả ngày nên giờ mới có thời gian điện thoại cho em, để em nghe chút nhé” – Thì ra chị nhờ tôi hướng dẫn các bé làm một tấm thiệp chung thật lớn để tặng đoàn thiện nguyện sang tuần đến thăm lớp học. Anh tỏ ý không hài lòng, lại thêm tôi nhận lời chị quản lý ngay nên anh nhíu mày khó chịu: “Sao phiền phức vậy em? Cứ nhờ em hoài vậy? Thiệp nhà sách bán đầy, anh đưa tiền em đi mua cho khỏe. Mà em xem bớt lo cho cái Mái Ấm ấy đi, mất thời gian lại mất công, chẳng được gì”.

Anh không hôn chào tạm biệt chúc tôi ngủ ngon như mọi khi. Còn tôi vào nhà và khóc.

***

Chỉ cần nhìn mặt là Vũ biết ngay rằng tôi đang buồn. Cậu ấy khuyên tôi nên chủ động nói chuyện để anh hiểu rằng tôi rất hạnh phúc khi được giúp đỡ các em bé ở Mái Ấm. Vũ khuyến khích tôi tạo nhiều cơ hội để anh tiếp xúc với các bé, để anh cảm nhận được niềm vui được chia sẻ với các em bé rất dễ thương ấy! Bởi các em cần sự quan tâm, chăm sóc của tất cả mọi người biết bao. Tôi mỉm cười với Vũ, cậu ấy luôn là người bạn tốt, đồng cảm với tôi trong những công việc chung! Sao anh lại nghi ngại tấm lòng của Vũ nhỉ?

Tôi biết dạo này anh thích Terrarium, với anh đó không đơn thuần là việc trồng cây cảnh mini trong lọ thủy tinh mà hơn thế, đó là nguồn cảm hứng để anh thử làm những mô hình theo nghệ thuật sắp đặt. Để làm lành với anh, tôi bí mật “sáng tác” một quả cầu thủy tinh mang tên “Ngôi nhà hạnh phúc”. Ngôi nhà ấy có sỏi trải đều để chống úng, nếu lỡ tôi tưới nước quá nhiều; có lớp mùn cưa, xơ dừa hút ẩm… Tiếp đến tôi trải đất lên cao dần và sắp xếp cây lá trang trí, rồi đặt mô hình ngôi nhà xinh xắn có khuôn mặt tôi và anh ngay ô cửa sổ, ngắm nhìn chú cún Nuna và mèo Milô, thú cưng của chúng tôi đang nô đùa trên thảm cỏ.

Tôi ngắm quả cầu Terrarium với vẻ hài lòng và dự định sẽ mang đến nhà anh để làm anh bất ngờ với món quà của mình. Nhưng đúng vào lúc ấy, tôi đã nhìn thấy cô gái đứng ở cổng, cùng nụ hôn và bông hồng đỏ anh dành cho cô! “Ngôi nhà hạnh phúc” của tôi đã rơi xuống đất, vỡ tan.

Ban mai tinh khôi

“Anh nhận ra chúng ta khác nhau. Anh xin lỗi!” – Tin nhắn ngắn gọn thay cho câu trả lời, vậy là không còn nữa, kế hoạch ngắm hoa đào Đà Lạt cùng anh vào mùa xuân năm nay. Bao nhiêu yêu thương chúng tôi đã có, anh chỉ gói gọn vào hai từ “xin lỗi” thôi sao? Tôi sẽ nói gì bây giờ? Thôi thì lấy hết yêu thương thiết tha ngày cũ phủ trùm lên nỗi đau sâu thăm thẳm này. Tôi reply tin nhắn cuối cùng: “Chúc anh hạnh phúc!”.

Vũ vẫn đứng cạnh tôi, âm thầm chia sẻ nỗi đau một cách thật tế nhị. Cậu bạn của tôi nói một cách nghiêm chỉnh: “Theo các nhà tâm lý Mỹ thì tình yêu chỉ có thể bền vững nhờ những hồi ức êm đẹp, nghĩa là cần phải có một chuỗi ấn tượng êm đẹp về nhau”. Vậy có thể là tôi đã sai rồi, cái tôi cho là hồi ức êm đẹp với anh hóa ra lại không phải. Hoặc với anh, những hồi ức êm đẹp đã có giữa chúng tôi vẫn chưa đủ. Vậy nên, anh đã hôn một cô gái xinh đẹp khác.

Anh từng chê Vũ “quê mùa” khi thích tạo hình trang trí từ ống hút nhựa. Là vì mẹ Vũ bán nước mía, những ống hút đã dùng được Vũ rửa sạch để tạo hình những chuông gió, đèn lồng, hộp cắm bút, bình hoa trang trí… dành tặng cho Mái Ấm cũng như những vật dụng được các bé yêu thích để vui chơi cùng nhau.

Sáng nay Vũ qua nhà tôi với nụ cười thật tươi, hai tay giấu sau lưng. Anh chàng vui vẻ hồn nhiên cài lên tóc tôi vòng hoa cúc Cầu vồng làm từ ống hút thật dễ thương. Vũ nhẹ nhàng nói: “Các bé trong Mái Ấm biết Hạ vì bận lo cho các bé, đã lỡ mất dịp ngắm hoa xuân ở Đà Lạt. Nên Vũ và các bé đã “bí mật” dành tặng Hạ một món quà…”. Theo chân Vũ đến Mái Ấm, tôi bất ngờ nhận ra những bông cúc Cầu vồng giăng đầy con đường từ cổng vào lớp học. Hoa mọc trên cửa sổ, trên giá sách đơn sơ của các em… Rồi mỗi em đều cầm một cành hoa cúc Cầu vồng chạy đến tặng tôi. Ở đây, tôi không chỉ có một miền hoa rực rỡ mà còn có cả một mùa xuân thật đẹp cho mình, cho các bé, cho Vũ và những người bạn đồng đội nữa.

Nguyễn Trần Chân Thuyên (VTM)