Bà ngoại 94 tuổi, lẫn lộn khi nhớ khi quên…

Khi nhớ ra, ngoại nhắc: “Con Nguyên, thằng Trưởng đâu mà lâu quá tao không thấy tụi nó?” – Mấy đứa cháu ở quanh ngoại lấy điện thoại ra gọi cho các anh chị: “Anh ơi, chị ơi, ngoại nhắc mấy anh chị đó! Bữa nay ngoại nhớ tên, ngoại kêu nè”… Nhưng đưa điện thoại cho ngoại, đầu bên kia tiếng nói lúc khào khào, lúc oang oang… ngoại nghe không rõ, cầm máy một hồi rồi bỏ xuống. Nhưng lần hồi, thấy mấy đứa cháu mãi không về, ngoại nhớ, ngoại biết rồi ngoại buồn.

Những lúc ngoại lẫn, ngoại ra ngoài bậc thềm ngồi, nhắc tên đứa này đứa nọ. Rồi ngoại kể: “Thằng Trấn sanh có bảy tháng rưỡi, nhỏ như con mèo, mà tao nuôi nó lớn như thổi”; “Ừ hôm bữa có bà kia rủ đi núi, mà lúa ở nhà vầy, làm sao đi được, hông đi bả giận, cũng khổ”; “Ê ê, kêu ổng vô, kêu ổng vô, mưa vầy mà ngủ ngoài đó, bịnh chết…”. Nghe ngoại nói lung tung như vậy thấy thương nhưng không xốn xang, vì biết ngoại chỉ nói theo thói quen vậy thôi chứ thực ra là ngoại lẫn rồi.

 

vtm610_050617_but-xanh-ok

Nhưng cũng có khi ngoại tỉnh táo, cứ ngồi ngó ra ngoài cửa, hỏi: “Mấy đứa đi đâu hết rồi mà vắng tanh vậy bây?” – Không ai lên tiếng trả lời vì cứ tưởng là ngoại lẫn như mọi khi. Cứ làm thinh hoài mà không ai ngó thấy mắt ngoại lặng lẽ buồn. Mấy đứa cháu vô tâm như vậy đó, làm cho những năm tháng cuối đời của ngoại càng vắng vẻ, lặng lẽ hơn, bặt đi những tiếng hỏi han, đáp lại từ những đứa cháu thân thương.

Rồi một bữa, có một đứa cháu mấy năm không lên thăm ngoại vì bận đi công tác ròng rã cả năm. Bữa đó nó có công việc đi ngang qua nhà ngoại, trời mưa to quá nên ghé lại đụt mưa, sẵn đó bước vào nhà hỏi thăm bà ngoại: “Ngoại ơi! ngoại nhớ con hông? Bà nhìn hồi lâu, rồi lắc đầu: “Hông nhớ, cậu ở đâu mà lạ quá”…

Đứa cháu mặt méo xẹo, ngồi bẹp xuống bên ngoại, nắm lấy tay ngoại mân mê mà ngoại cũng chẳng nhớ ra. Bấy giờ nó mới thấy chuyện xưa như một cuốn phim quay chậm lại trong đầu. Trời ơi! Nhớ bàn tay này, hồi mấy chục năm trước bóng bẩy, đẹp biết bao. Bàn tay của ngoại mười mấy năm trước giặt tay từng bộ đồ, đốt than ủi từng cái áo cho cháu đi học. Vậy mà giờ da ngoại nhăn nheo, đầy vết đồi mồi…

Lòng đứa cháu xốn xang, vừa nhớ vừa đau. Khi nhìn thấy những thực tế đã hoàn toàn thay đổi so với ngày xưa, ký ức của người ta quay trở lại, để tưởng nhớ, lưu luyến những hình bóng cũ. Thế nhưng những ảo ảnh ấy vụt qua, tan biến rất nhanh, chỉ còn vẹn nguyên một hình hài khô gầy, héo hon, tàn lụi. Đứa cháu ngồi thả cho trí óc trôi vào dòng thương nhớ. Chỉ có mười mấy năm thôi, có xa xôi gì đâu mà bàn tay ngoại đã không còn nhận ra đứa cháu thân yêu ngày xưa. Thấy đứa cháu im lặng, bà hỏi:

– Cậu quê ở đâu?

– Dạ ở Cao Lãnh, ngoại!

– Vậy cậu biết con Xuân Hoa con tui hông? Nó ở Cao Lãnh, lâu quá tui hông có đi xuống đó, nhớ mấy đứa cháu đứt ruột…

Đứa cháu nghe nhắc tên mẹ, ôm bà ngoại khóc nức nở! Ngoại dỗ, lớn rồi còn khóc, lớn rồi, có gì đâu mà khóc… Ngày xưa bàn tay ngoại vuốt tóc cháu, vỗ lưng cháu là cháu nín ngay. Bây giờ cháu lớn, ngoại vỗ hoài mà nước mắt cháu cứ tràn mi, ngoại ơi!

Không biết ngày mai này, khi đứa cháu trở thành ông ngoại, bà ngoại, có thấy lòng mình trống trải hay không. Bởi vì những năm tháng tuổi già cô quạnh hình như rất giống nhau. Gọi đâu, nhìn đâu cũng không thấy cháu con mình… Nghĩ vậy mà đứa cháu cứ ôm ngoại khóc ròng…

Mưa vẫn nhỏ giọt dai dẳng ngoài kia…

Lê Quang Trạng (VTM)