Trưa hôm nay tui bị má bố ráp vì tội hẹn hò đi xem phim với anh chàng lớp trên. Má nói: “Bạn bè trong sáng thì mời về nhà chơi, sao có hai đứa mà lại chui vô chỗ tối thui như vậy, nói chuyện gì ở trỏng? Con tưởng là con lớn khôn rồi hả? Muốn làm gì cũng được hả?” v.v…

Chán quá, chẳng muốn ăn cơm, tui vô phòng ôm gối nằm… Chợt nghe chộn rộn ở dưới nhà, rồi có tiếng ngoại kêu: “Bi ơi, xuống ngoại biểu!”. Ngoại ở nhà cậu Tư bên Q.7, lâu lâu mới qua chơi, lần nào cũng có quà cho cháu cưng. Vậy là chạy xuống ôm gối ngoại. Ngoại ngồi trên phản, vuốt tóc tui âu yếm, giục tui ăn bánh bò đường thốt nốt và bánh ít nhân thập cẩm, cái nào cái nấy tú hụ, khỏi cần ăn cơm…

Từ đó tới chiều, tui quấn quýt bên ngoại, cũng là để tránh má luôn. Đến tối tui tuyên bố sẽ ngủ chung với ngoại. Ngoại chỉ gật đầu cười hiền hòa, còn má thấy cũng cười cười chứ không la mắng gì nữa.

 

vtm-612_but-xanh

Tối nằm ôm ngoại nhõng nhẽo đòi kể chuyện đời xưa. Ngoại nói: “Thôi để ngoại kể chuyện má mày hồi xưa nghen”. Tui mừng húm giục ngoại kể liền… Ngoại chậm rãi:

“Hồi đó ông ngoại mất sớm, ngoại vừa đi dạy học vừa nuôi má con và cậu Ba, cậu Tư. Tội nghiệp má con hồi đó cũng đẹp gái lắm mà chỉ có hai cái áo dài đi học. Mỗi buổi đi học về là lo giặt áo cho kịp khô, bữa nào trời mưa thì thiệt là khổ. Vậy mà hồi đó má con cũng có mấy người theo lận đó.

Hồi đó má con học cũng khá lắm, mấy bạn cùng lớp hay mượn tập để chép bài. Có bữa má con mở tập ra thấy cái thư đưa cho ngoại coi, thì ra trong lớp có một anh chàng tương tư má con đã ba năm nay, sắp đến ngày ra trường sợ không có dịp gặp nữa nên vội vàng viết thư thổ lộ. Thư viết rằng: “Tôi để ý tới Thoa từ cái ngày đi khám sức khỏe, chưa vào lớp học. Vừa nhìn thấy Thoa, tôi thầm nói: “Người đâu mà dễ thương quá!”. Đến chừng vào lớp, biết là học chung, tôi mừng lắm. Tôi chỉ mong có dịp thưa chuyện với mẹ Thoa, để chúng ta có dịp tìm hiểu nhau…”. Hồi đó, sáng nào má con bước ra cửa đi học cũng thấy anh chàng đó ngừng xe đạp trước nhà, nhìn vào. Khi má con đi thì anh ta cũng đạp xe đi, đến đầu đường thì dừng lại, chờ má con tới thì… đạp xe đi thẳng. Ngày nào cũng vậy, mà má con hồi đó chẳng thắc mắc chút nào.

Trong thư, anh ta kể lại chuyện này rồi viết rằng: “Thấy Thoa ngây thơ quá, tôi không nỡ nói tiếng yêu, đợi khi ra trường sẽ tính…”.

Ngoại hỏi má con: “Vậy giờ con tính sao?” – Má con xin ngoại cho một tháng để tìm hiểu anh bạn rồi mới trả lời ngoại. Một tháng sau, má con dứt khoát từ chối, nói rằng: “Con không yêu ảnh. Lấy ảnh con sẽ khổ và làm khổ ảnh!” – Ngộ chưa, còn nhỏ mà dứt khoát vậy đó.

Má con kể rằng, trong lớp, má con và anh Cường này là bạn khá thân. Có lần một anh bạn tên H. đưa cho má con một bài thơ rất hay! Thình lình Cường chạy tới giật mạnh lấy bài thơ và giận dữ nói: “H. kỳ quá hà!”. Điều đó xảy ra trước mắt má con, khiến má con nghĩ thầm: “Người gì mà thô bạo quá!”.

Một lần khác, trong một dịp sinh hoạt dã ngoại, anh H. ở trần uốn éo đi ra (anh này là người chuyên pha trò đùa giỡn), cả lớp cười ầm ĩ, còn các bạn gái thì úp mặt vào nhau mắc cỡ. Lát sau, H. lại biểu diễn một màn nhảy nhót với hai cái nón nỉ trên đầu. Mọi người đang cười tít mắt thì Cường chạy tới, giật mạnh cái nón trên đầu anh H. và lấy nón lại, bỏ đi! Chỉ nhiêu đó cũng đủ cho má con đánh giá được người bạn trai đang cầu hôn mình!

Còn ngoại thì chờ đến tết năm đó, xem anh Cường này đến chúc tết gia đình mình ra sao. Nhưng chờ đợi mỏi mòn đến ngày mồng 5 Cường mới tới. Bánh mứt má con cẩn thận chuẩn bị dành cho Cường, anh không hề nhìn tới.

Ngày má con hẹn Cường ra để nói lời từ chối, anh ta mới đem xấp tài liệu dày cộm mà lâu nay má con rất ao ước, mà Cường không bao giờ cho ai mượn – đến tặng má con. Nhưng đã trễ rồi!

Má con rất trân trọng Cường, nhưng tình yêu thì không! Con thử tưởng tượng coi, ở lứa tuổi hai mươi, má con biết nói: “Con không yêu ảnh. Lấy ảnh con sẽ khổ và làm khổ ảnh!”.

Thiệt tình, lúc đó ngoại tuổi hơn năm mươi, mà cũng thấy nể tánh tình rõ ràng dứt khoát của má con. Hồi ấy, má con tuổi còn non nớt, nhưng khi phải quyết định cho hạnh phúc của cả đời mình, đã không hề dại dột chút nào. Ngày ấy má con đã biết thế nào là “không yêu”, và hiểu rằng: “không hợp” là sao. Nếu sống chung, cả hai sẽ phải chịu đựng nhau như thế nào, và sẽ là một chuỗi dài bất mãn ra sao. Những gì má con thấy vui, làm má con cười tít mắt thì Cường lại nổi đóa, tức giận… Ở cái tuổi “ăn chưa no, lo chưa tới” đó mà má con đã biết chọn một đáp số đúng cho bài-toán-cuộc-đời mình”.

Ngoại vuốt tóc tui rồi hỏi: “Còn cháu Bi cưng của ngoại bây giờ thì sao? Đã để ý tới ai chưa?” – Tui giật mình, tưởng như ngoại đã nhìn thấu tim gan mình. Thì ra má tui hồi xưa cũng có một quá khứ “lừng lẫy” lắm, chứ không phải chỉ là một bà nội trợ chỉ biết đảm đang bếp núc như bây giờ. Má đã chọn ba tui, chọn rất đúng người, để giờ này gia đình tui được tràn đầy hạnh phúc.

Cái chuyện trốn đi xem phim với chàng “soái ca” lớp trên đúng là thiếu suy nghĩ, sao mà hối hận quá đi, má ơi!

Nam Phương (VTM 612)